TẢN MẠN VỀ NỖI BUỒN KHI ĐI SOÁT XÉT KẾ TOÁN

Soát xét là công việc thông thường của một Kế toán hành nghề. Khi hoàn thành công việc, là khi chúng ta hoàn thành hợp đồng, có thu nhập, hoàn thành lời hứa với khách hàng... Đó phải là niềm vui, cớ sao lại buồn?


Sự thật là nỗi buồn vẫn cứ bám theo, dai dẳng từ cuộc soát xét này tới cuộc soát xét khác…

CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT

Ở một doanh nghiệp Dược nọ, chị Giám đốc cũng là chủ doanh nghiệp than phiền với chúng tôi, không hiểu sao số liệu cứ rối tung, công nợ áp lực, cả phải thu và phải trả. Chị đề nghị chúng tôi cập nhật kiến thức và công việc hàng ngày cho bạn Lan, kế toán viên.

Công ty Dược này có mối quan hệ rất tốt với các bệnh viện lớn. Và Lan chính là cháu của một lãnh đạo bệnh viện, qua mối quan hệ công việc đã gửi gắm cho chị Giám đốc kia.

Sau khi tiếp nhận vào lớp học, tôi thấy bạn Lan này đâu có nỗi nào, sự hiểu biết cũng tạm đủ để làm việc. Chỉ có điều hơi lạ, Lan rất chăm học phần excel, điều chỉnh số liệu cho các phần chênh lệch. Và cũng đúng dự đoán, Lan bỏ ngang khi còn chưa hết khóa học, với lý do bận công việc.
Sau đó chừng 3 tháng, tầm cuối tháng 12, vẫn chị Giám đốc nọ đến gặp chúng tôi, nghẹn ngào trong làn nước mắt:

- Anh ơi, giờ người ta đòi nợ em dữ quá, mà bảo cái Lan chuẩn bị số liệu công nợ để em xem thế nào mà cả tháng nay không xong. Anh cho người sang hỗ trợ em với, Tết nhất đến nơi rồi!
- Việc cập nhật số liệu hàng ngày thế nào em?

- Dạ hàng ngày vẫn cập nhật trên phần mềm Misa anh ạ. Nhưng em thấy bảo phần mềm này hay lỗi nên in số liệu từ hôm nọ tới nay toàn sai.
- Được để anh sắp xếp!

Thời điểm đó cực kỳ bận với nghề của chúng tôi, nhưng đã hứa thì phải xong.

Việc đầu tiên, chúng tôi đóng băng và kiểm soát toàn bộ số liệu trên máy tính. Chậc, sao mà Lan này lộn xộn quá chừng, không phải là Lan như hồi trong lớp học.
Tiếp đó, các thư xác nhận công nợ được gửi đi, thậm chí, chúng tôi phải đến tận nơi để cùng làm việc với kế toán của đối tác.

Công việc gặp khá nhiều vướng mắc và cản trở: Phần mềm bị tác động, số liệu bị thiếu (có thể do bị xóa), thói quen ghi chép trên sổ “chợ” với các từ viết tắt, ký hiệu mà chỉ người viết mới hiểu…
Nhưng cuối cùng chúng tôi cũng có được số liệu mình cần.
Ở khâu bán hàng (đầu ra), một số công nợ đã được thu hồi từ lâu. Người thu nợ không ai khác chính là nhân viên bán hàng.

Ở đầu vào, một số công nợ chưa được trả, mặc dù theo chị Giám đốc nọ thì “đã trả rồi mà”.
Hóa ra, đã từ lâu, kế toán Lan đã kết nối với nhân viên kinh doanh (mua bán hàng) để qua mặt Giám đốc, đút túi khoản tiền thu được của khách hoặc đáng lẽ phải trả khách hàng.

Đi sâu tìm hiểu, chúng tôi còn thấy, ngoài các đơn hàng mà chị Giám đốc biết, còn có các đơn hàng LẠ. Thì ra đó là các đơn hàng mà cái cặp Kế toán – Kinh doanh kia “tự khai thác, tự kinh doanh”.
Khỏi phải nói chị Giám đốc đã điên máu biết chừng nào. Sau khi tố khổ với chú của Lan – lãnh đạo bệnh viện nọ thì được phản hồi: “Em có bằng chứng thì anh xin đền cho cháu”. Tôi cũng không rõ bằng chứng có được đưa ra không nhưng quả thực là tiến thoái lưỡng nan.
Đến giờ, dĩ nhiên là Lan cùng bạn Kinh doanh đã nghỉ việc. Còn chị Giám đốc ở lại với đám nợ nần kia.
Việc của tôi đã xong xuôi, nỗi buồn ở đâu chợt đến…
Mời Quý vị đón xem câu chuyện kế tiếp - Nỗi buồn kế tiếp của tôi...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐAU BỤNG Ở TRẺ EM

Độc tính cấp

VĂN HOÁ PHẢN HỒI