KỶ LUẬT CÓ NHẤT THIẾT LÀ PHẢI CỨNG?

Khi tôi nói tới vấn đề áp kỷ luật tại công ty, ngay lập tức có nhiều anh/chị chủ sẽ có ý kiến cho rằng cần phải linh hoạt, lúc cứng lúc mềm, chứ không thể nào cũng y sì phóc kỷ luật mà làm được.

Những anh/chị ấy nhiều khả năng mắc phải định kiến là cứ hễ nói tới kỷ luật tức là hiểu ngay là nói tới việc thiết quân luật, là không có du di trong áp dụng. Trong khi quên mất rằng chúng ta là con người, cả bên đưa ra kỷ luật lẫn bên được áp kỷ luật. Con người khác máy móc chính ở chỗ không bao giờ chính xác được 100% cả! Sai số luôn cao hơn máy móc và luôn có một sự điều chỉnh nào đó!
Mở đầu mỗi lần nói về việc mở công ty ra sao hay chấn chỉnh một hệ thống có sẵn như thế nào, tôi hay nói về kỷ luật. Về thực chất, kỷ luật là thứ cần có để tạo ra một nền tảng hoạt động chung, một cái khung mà trong đó anh em nhân viên công ty biết mình được làm gì và không được làm gì. Tức là nó tạo ra một môi trường phù hợp cho công ty phát triển qua những hành vi đúng của các thành viên.
SAu đó trên cái khung đó người ta mới đưa ra được quyết định theo kiểu tuỳ tình huống là áp cái nào hay không áp cái nào. Ở phần này phải nói thẳng là tôi phản đối kiểu cho rằng không cần có kỷ luật mà chỉ cần linh hoạt lúc cứng lúc mềm là đủ! Không có kỷ luật thì tức là không có chuẩn nào hết, mà đã không có chuẩn thì làm gì có cái nào mà được tất cả đồng tình 100% “đúng là như thế là siết” hay “đúng như thế là buông”? Lúc giám đốc cho rằng như thế là đã nhẹ nhàng thì nhân viên lại coi đó vẫn là ép uổng và ngược lại. Muốn mọi người hiểu thế nào là cứng là mềm thì đầu tiên phải đưa ra một cái gì đó làm chuẩn đã. Kỷ luật làm chính việc đó! Nó là cái mức mà căn vào đó khi giám đốc ra quyết định thì mọi người hiểu ông ấy đang rắn lên hay đang thả lỏng cho mọi người thoải mái!
Do vâỵ, dù phong cách giám đốc ra sao, thì khi áp dụng cứng hay mềm cứ phải có luật cái đã.
Đoạn này thì chúng ta nên xem cách xử sự của Donald Trump trong series The Apprentice. Giám khảo có 3 người, khi quyết định việc gì đó, bao giờ Trump cũng hỏi ý kiến hai người còn lại, tuy nhiên, do đó là show của ông ta, nên quyết định cuối cùng sẽ do chính Trump đưa ra. Hai người còn lại có định ý kiến hay phản biện gì, thì ông ta cũng chỉ quay sang nói đơn giản: “Tôi quyết định như vậy, tôi chịu trách nhiệm về quyết định này!”. Vậy là hai người kia sẽ không cần phải nói thêm nữa.
Và cách xử lý đó cũng chính là một dạng kỷ luật: Sếp đã quyết thì đừng hỏi! Nhưng ở nước ta thì có mấy người sếp dám chịu trách nhiệm về quyết định của mình?
Đỗ Xuân Tùng – Giám đốc Công ty Tư vấn và Đào tạo Nhân Việt

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐAU BỤNG Ở TRẺ EM

Độc tính cấp

VĂN HOÁ PHẢN HỒI