Ngày về

Quỳnh Lưu trong Mai là gì? Là hình ảnh cô nhóc lớp 10 lần đầu háo hức được về quê. Nhưng rồi hơi bất ngờ bởi quê không như trong tưởng tượng. Quê, không có ông bà ngóng cháu, không có cánh đồng thẳng cánh cò bay, không có buổi chiều chăn trâu cắt cỏ thả diều. Quê, là mùi tanh nồng thấm đẫm kí ức về biển, là bài học 12h trưa được ra đồng cào muối - Để cô nhóc biết rằng hạt muối mặn chát mồ hôi. Quê, là những con người mười năm không gặp vẫn nhớ ngày ấy Mai về.

Quỳnh Lưu hôm nay là gì. Vẫn là nơi mặn mòi vị biển, vị muối trong kí ức. Nhưng Quỳnh Lưu hôm nay để lại ấn tượng mạnh với Mai, bởi những nụ cười.

Nụ cười đầu tiên-Chắc là của các anh, các chị, các bạn các em mặc blu trắng. Đó là nụ cười hạnh phúc của những người con sinh ra và được nuôi lớn bằng vị biển khi mang những kiến thức, kĩ năng và cả kinh nghiệm  của mình về với mảnh đất quê hương. Là nụ cười lấp lánh ánh nắng khi nhận được những lời cảm ơn chân thành của bà con. Và hơn hết, có lẽ là nụ cười mãn nguyện khi có thể góp một phần công sức nhỏ bé của mình để chăm sóc sức khỏe cho bà con quê nhà.

Nụ cười thứ hai-Chắc là nụ cười của các bác lãnh đạo. Nụ cười, khi những người con sinh ra, lớn lên trên mảnh đất quê mình đã thực sử trưởng thành và làm được những công việc có ý nghĩa. Nụ cười, có cám ơn và cả tự hào.

Cuối cùng, ấn tượng mạnh nhất, chắc là nụ cười của bà con. Là nụ cười hạnh phúc khi được quan tâm giúp đỡ. Là nụ cười tự hào khi bắt gặp một ai đó trong đoàn là người mình biết. Là nụ cười cám ơn chân thành khi được sẻ chia. Những nụ cười, tươi hơn hướng dương và đẹp hơn nắng trời.
Lời cám ơn, có thể chân thành, có thể không, có thể nhớ mãi, và cũng có thể lãng quên. Nhưng những nụ cười tỏa nắng lấp lánh ấy thì không thể nào quên được.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VĂN HOÁ PHẢN HỒI

Phỏng vấn là một sân khấu nhỏ, việc của chúng ta là phải diễn thật tốt

ĐAU BỤNG Ở TRẺ EM