Viết cho cậu bạn của tớ

Ngày mới nhập học, hằng ngày đạp xe lọc cọc qua con đường ấy. Tự hỏi cái nhà này là nhà xác á trông kiểu gì kì cục vậy. Vậy mà hôm nay tớ lại gặp cậu ở đấy.
Viết cho cậu bạn của tớ 😊
Bây giờ thì tớ không còn khóc nữa, ngồi viết cho cậu những dòng này
Hôm nay là 1 ngày dài đối với tớ, cậu có biết tớ phải học sáng, học cả chiều, rồi học xong còn phải lao sang nam định. Cậu có biết đối với đứa lúc nào cũng thấy bận, thời gian quý báu lắm không, ấy vậy mà tớ để dành cả nửa ngày nay để nghĩ về cậu đấy.
Cậu là đứa con trai đầu tiên tớ quý nhất khi bước chân vào đại học. Ngày hôm đó cậu ngồi cạnh tớ, học tiếng anh, ngồi nghe cậu đọc tiếng anh tớ nghĩ ôi ngầu thế. Rồi chúng mình ngồi nói chuyện luyên thuyên, cậu đáng lẽ học ngân hàng còn tớ học kinh tế, vì bố mẹ bắt buộc mà chúng ta phải đi học cái ngành này và gặp nhau. Tớ quý cậu lắm đấy, cậu luôn cười và chào rồi chọc tớ. Cậu hay khen tớ, chọc tớ những lúc tớ ngồi ngẩn mặt suy nghĩ.
Cậu biết không, lúc tớ gặp chuyện rắc rối, những lời hỏi thăm của cậu và của mọi người, thực sự ý nghĩa với tớ lắm đấy. Tớ đã muốn khóc nhiều, nhưng lại cảm thấy hạnh phúc vì được mọi người quan tâm
Đã lâu tớ không gặp lớp mình, vậy mà hôm nay tớ đã gặp lại đông đủ, nhưng khuôn mặt ai cũng mếu máo, tràn đầy nước mắt. Tớ bước vào căn nhà ấy, tất cả mọi gương mặt đều thân quen, tớ cảm thấy như đang được trở về nhà, vậy mà không khí gì đang bao trùm tất cả thế này: tất cả đứng khóc, còn c thì nằm đó, thản nhiên. Cậu biết không, bình thường cậu hay chọc mọi người cười, vậy mà hôm nay cậu lại khiến tất cả đều đau đớn. Cậu từng xòe tay và bảo tớ xem bói, mặc dù tớ đã nói hết rồi nhưng câu vẫn nằng nặc đòi xem tiếp và khoe với tớ số mệnh cậu là lấy 2 vợ đấy, thế mà cậu đang làm gì ở đây vậy?
Tớ nghĩ ra 1 chuyện rất buồn cười, chưa bao giơ lớp mình đi đâu đó đông đủ với nhau cả, vậy mà ngay mai, chùng tớ, sẽ lên 1 chuyên xe, để về thăm cậu đấy. Hoàn cảnh này thật là trớ trêu làm sao
Đã lâu rồi tớ không gặp lớp mình, tớ thực sự cảm thấy nhớ các bạn, tớ nhớ 2 bàn mình toàn ngồi nc bá láp, đi ăn sáng mất nửa tiết mới vào. Tớ dạo này suốt ngày suy nghĩ, sẽ đi chụp kỉ yếu với lớp, tớ sẽ chuẩn bị thật kĩ, thật xinh đẹp và chụp ảnh cùng lớp mình, vì bây giờ tớ nhận ra lớp mình rất đáng nhớ và ý nghĩa đối với tớ.
Cậu biết không, cậu đang có 1 cuộc sống thật tuyệt, mà cậu thật kém, không có khả năng để tiếp tục nó. Chỉ còn mấy tháng nữa thôi mà, sao cậu không chờ tớ, chụp kỉ yếu với tớ. Cậu làm tớ cảm thấy cuộc sống này thật tệ hại. Tớ là 1 người rất yếu đuối, vì cuộc sống nhiều khó khăn mà cố gắng đứng lên, nhưng hôm nay tớ cảm thấy mệt quá: tại sao cậu lại đi dễ dàng thế?
Tớ đã không thể khóc trước mặt nhiều người, nhưng mà sau đó lúc đi sang nam định, tớ đã vừa đi vừa bật khóc như đứa trẻ, trời ạ, cứ khóc rồi lại thôi, cũng chẳng biết tại sao lại khóc nhiều đến thế
Tớ nhớ cậu lắm đấy, nhưng có lẽ cậu đã vui chơi chán ở đây rồi, có lẽ cậu đang cảm thấy vui vẻ ở một nơi khác. Tớ sẽ không gọi câu nữa, nhưng cậu vẫn luôn ở đây trong tim tớ và tất cả mọi người.
Điều buồn nhất của sự chia là không kịp nói lời tạm biệt.
Tạm biệt!
My old friend

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phỏng vấn là một sân khấu nhỏ, việc của chúng ta là phải diễn thật tốt

VĂN HOÁ PHẢN HỒI

ĐAU BỤNG Ở TRẺ EM