VIẾT CHO NHỮNG CẬU BẠN CỦA TÔI

Tôi có một cậu bạn lớp trưởng, khéo mồm mép, giỏi lãnh đạo, thỉnh thoảng có chút sĩ diện nữa! Từ lúc quen nhau, hầu như Tết năm nào chúng tôi cũng ăn bánh chưng nhà cậu ấy! Một điểm nữa là cậu ấy hát rất tệ, huhu, nhưng lại yêu âm nhạc lạ kì.Cậu bạn này lắm lúc tính cách khó chịu, suốt ngày làm tôi bực mình vì những lời trêu đùa vô ý, nhưng đôi khi lại dễ thương, nhất là những lúc cho tôi đồ ăn, hoặc khen tôi xinh gái!

Cậu thứ hai, là cậu bạn ngồi cùng bàn những năm cấp 2. Thú thật cậu này hơi điệu, nhưng không sao, cậu ta ko đáng ghét vì điệu, mà vì cậu ta rất độc ác! Đúng! Cậu ấy luôn giật tóc bọn con gái, nhất là tôi, và nếu tôi phản ứng lại, cậu sẽ ko ngần ngại cho tôi một quả đấm vào lưng đau nhói! Ác nhân! Cậu này hay khoe khoang và sống ảo! Suốt ngày chụp ảnh mấy đôi giày xịn up fb. Nhìn tôi đi, cô bạn mang tiếng thân 10 năm của cậu, đôi giày đắt tiền nhất tôi từng mua là 320k! Thế mà cậu ấy chưa bao giờ cho tôi 1 cái mũi giày của cậu.Nhưng thôi, chuyện này tôi có thể bỏ qua, điều tôi ghét nhất ở cậu ấy, là cái sự tỏ ra hiểu biết hơn người.Ok! Cậu giỏi lắm! Kiếm tiền giỏi! Quan hệ giỏi! Chọc tức tôi cũng giỏi!

Cậu bạn cuối cùng, đáng ghét ko kém! Trong cả hội bạn, cậu ấy là người học ở xa nhất! Cậu là là người tôi từng rất thích hồi cấp 2, khờ khạo, dễ bắt nạt, lúc nào cũng tự nhận mình đẹp trai và cân đối.Lên trung học, chúng tôi ko học cùng nhau, nhưng vẫn liên lạc thường xuyên! Vì cậu ấy để ý mấy đứa con gái xinh xinh trường tôi. Nhưng từ khi bắt đầu lên đại học đến h là năm ba, tôi gặp cậu ấy đúng một lần, vào tết năm vừa rồi và facetime với nhau đc 2,3 lần! Đôi lúc tôi đã nghĩ, mình quên mất gương mặt của cậu ấy rồi!

Những cậu con trai ấy, đã cùng tôi trải qua 10 năm tuổi trẻ! Chúng tôi đã bên nhau, cùng nhau trưởng thành! Những năm tháng còn là học sinh, thế giới của chúng tôi chỉ chật hẹp gói gọn trong một vùng quê nhỏ! Chúng tôi gặp gỡ nhau dễ dàng, và nói chuyện với nhau chẳng ngần ngại! Tôi đã hơn 1 lần viết về những điều này, rằng, chúng tôi từng có những kỉ niệm vô cùng đáng nhớ! Ngày ấy, không có điện thoại xịn, không có xe đẹp, quần áo mới. Chúng tôi chỉ nhìn nhau trong những bộ đồng phục trường, là áo trắng quần đen, đưa đón nhau bằng những chiếc xe đạp cũ, và hẹn hò nhau ngay ở sân trường!

Quãng thời gian ấy, tôi đã tững nghĩ, mình chẳng thế sống vui vẻ nổi nếu thiếu những con người này! Tôi còn vẽ ra những cảnh tưởng đẹp đẽ khác, khi lên đại học, chúng tôi sẽ giữ thói quen gặp nhau ít nhất 1 tuần 1 lần. Chúng tôi sẽ cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi đây đó, chia sẻ với nhau những điều mới mẻ. Buồn cười hơn, tôi còn nghĩ tới chuyện, nếu tôi bị hỏng xe giữa đường, tôi có thể gọi cho bất kì ai, thì người đó cũng sẽ sẵn sàng tới giúp tôi!

Thế nhưng, thực tế luôn khác xa tưởng tượng. Những tối muộn đi làm về, tôi chỉ cầu nguyện, rằng mình sẽ về nhà một cách yên ổn, vì nếu lỡ xe có hỏng giữa đường, thì thực sự chỉ có thể dắt bộ thôi!
Cả ngày hôm nay cũng thế! Tôi đã buồn rất nhiều, buồn tới mức muốn khóc thật to. Tôi đã mong chờ 1 tháng nay, mong cậu bạn đi học xa kia về nghỉ hè, tất cả chúng tôi sẽ gặp nhau, sẽ có một chuyến đi đáng nhớ, hoặc ít nhất, là ngồi nói chuyện với nhau thật lâu! Nhưng ngày hôm nay cậu ấy đã đi rôi, và chúng tôi chưa hề nhìn thấy nhau dù 1 giây ngắn ngủi.

Người ta nói rằng, những cậu bạn cùng tuổi sẽ luôn trưởng thành muộn hơn con gái bọn tôi! Nhưng dù cố tự an ủi mình như vậy, lòng tôi cũng chẳng thể nào nguôi ngoai.

Lấp đầy thời gian của các cậu ấy bây giờ, là những người lạ khác! Thế giới của các cậu ấy bây giờ, tôi chỉ có thể đứng ở bên ngoài mà nói câu xin chào thôi!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

VĂN HOÁ PHẢN HỒI

ĐAU BỤNG Ở TRẺ EM

Chia sẻ cách lấy backlink dofollow từ các tên miền của Google